

Table of Contents
ToggleKhi bắt đầu đưa sản phẩm vào thị trường, câu chuyện công bố mỹ phẩm tại Việt Nam thường là bước khiến nhiều doanh nghiệp phải dừng lại cân nhắc khá lâu. Không phải vì thủ tục quá phức tạp, mà vì ngay từ đầu đã có hai hướng đi khác nhau: tự đứng tên bằng cách thành lập công ty, hoặc thông qua một đơn vị tại Việt Nam để làm thay (còn gọi là dịch vụ đứng tên công bố mỹ phẩm). Nghe thì đơn giản, nhưng mỗi lựa chọn lại kéo theo cách vận hành hoàn toàn khác. Nếu chọn vội, rất dễ phải đi lại từ đầu sau một thời gian ngắn.
Nhiều doanh nghiệp khi tìm hiểu thị trường thường nghĩ rằng chỉ cần lập công ty là xong, sau đó mọi thứ sẽ trở nên chủ động hơn. Điều này không sai, nhưng thực tế lại không đơn giản như vậy.
Khi có pháp nhân tại Việt Nam, bạn thực sự đứng ở vị trí “tự quyết”. Tên công ty của bạn xuất hiện trên hồ sơ công bố, bạn trực tiếp làm việc với đối tác, tự chọn cách đưa sản phẩm ra thị trường và xây dựng thương hiệu theo đúng định hướng của mình. Không bị ràng buộc bởi bên trung gian, mọi thay đổi hay điều chỉnh đều có thể triển khai ngay khi cần.
Nhưng đi kèm với quyền chủ động đó là toàn bộ trách nhiệm vận hành mà doanh nghiệp phải tự xử lý. Không chỉ là việc hoàn tất thủ tục thành lập ban đầu, mà còn là cả một chuỗi công việc phía sau.
Ví dụ, để sản phẩm lưu hành, bạn vẫn phải chuẩn bị hồ sơ công bố đúng quy định, theo dõi thời hạn và xử lý khi có thay đổi. Về mặt vận hành, doanh nghiệp cần duy trì hệ thống kế toán, kê khai thuế định kỳ, quản lý hóa đơn, hợp đồng… Nếu có nhân sự tại Việt Nam, các vấn đề liên quan đến lao động, bảo hiểm cũng sẽ phát sinh.
Chưa kể, trong quá trình hoạt động, sẽ luôn có những tình huống nhỏ nhưng tốn thời gian: cập nhật thông tin doanh nghiệp, điều chỉnh giấy phép, làm việc với cơ quan quản lý khi có yêu cầu kiểm tra. Những việc này không quá phức tạp, nhưng đòi hỏi sự theo dõi liên tục và hiểu quy trình.
Với những doanh nghiệp đã quen vận hành tại Việt Nam, đây là những việc bình thường. Nhưng với doanh nghiệp mới, đặc biệt là doanh nghiệp nước ngoài, giai đoạn đầu thường mất khá nhiều thời gian để làm quen. Không ít trường hợp việc ra mắt sản phẩm bị chậm lại không phải vì sản phẩm, mà vì chưa kịp xử lý hết các thủ tục phía sau.
Nói cách khác, thành lập công ty giúp bạn làm chủ cuộc chơi, nhưng đồng thời cũng đồng nghĩa với việc bạn phải tự đứng ra vận hành toàn bộ “hệ thống phía sau” đó.
Ngược lại, nếu chưa muốn đi quá sâu ngay từ đầu, nhiều doanh nghiệp chọn cách đơn giản hơn: nhờ một đơn vị tại Việt Nam đứng tên công bố.
Ở giai đoạn đầu, đây thực sự là một giải pháp “dễ thở”. Bạn gần như không cần xây dựng bộ máy, không phải xử lý các thủ tục pháp lý phức tạp, và sản phẩm vẫn có thể ra thị trường trong thời gian ngắn. Đối với những thương hiệu đang muốn thử phản ứng của thị trường, cách làm này giúp tiết kiệm đáng kể cả thời gian lẫn chi phí.
Tuy nhiên, phía sau sự thuận tiện đó là mức độ phụ thuộc khá lớn mà nhiều doanh nghiệp thường chỉ nhận ra khi đã vận hành một thời gian.
Vì hồ sơ công bố đứng tên đơn vị dịch vụ, nên về mặt pháp lý, họ sẽ là bên gắn với sản phẩm tại Việt Nam. Điều này đồng nghĩa với việc quá trình nhập khẩu thường phải thông qua họ hoặc theo sự phối hợp của họ. Không chỉ dừng lại ở giấy tờ, trong nhiều trường hợp, việc phân phối hàng hóa, điều phối bán hàng, thậm chí cả dòng tiền thu về cũng cần đi qua đơn vị đứng tên, tùy theo cách hai bên thỏa thuận ban đầu.
Khi mọi thứ đang vận hành ổn định thì mô hình này có thể không gây trở ngại. Nhưng khi doanh nghiệp muốn thay đổi, ví dụ như điều chỉnh thông tin sản phẩm, mở rộng danh mục, thay đổi kênh phân phối hoặc chuyển hướng kinh doanh thì sự phụ thuộc này bắt đầu thể hiện rõ. Mọi bước đều cần có sự đồng thuận và phối hợp từ phía đơn vị đứng tên, khiến tốc độ xử lý không còn hoàn toàn do bạn quyết định.
Trong trường hợp hai bên làm việc minh bạch, rõ ràng ngay từ đầu thì rủi ro có thể được kiểm soát. Nhưng nếu không có sự chuẩn bị kỹ về mặt thỏa thuận, doanh nghiệp rất dễ rơi vào thế bị động khi muốn mở rộng hoặc thay đổi chiến lược.
Nhiều người hay hỏi nên chọn phương án nào “tốt hơn”, nhưng thực tế câu hỏi đó hơi sai ngay từ đầu.
Nếu bạn đã xác định sẽ làm lâu dài, xây thương hiệu bài bản, làm việc trực tiếp với đối tác lớn thì gần như sớm muộn cũng phải có công ty. Lúc đó, việc đi đường vòng qua bên thứ ba đôi khi lại làm mất thêm thời gian.
Còn nếu vẫn đang trong giai đoạn thăm dò, chưa chắc sản phẩm có phù hợp hay không, thì việc đầu tư ngay một bộ máy hoàn chỉnh lại là rủi ro không cần thiết.
Nói cách khác, không phải chọn cái tốt hơn mà là chọn cái phù hợp với thời điểm.
Thường thì sau một thời gian bán hàng, nếu sản phẩm có tín hiệu tốt, doanh nghiệp sẽ bắt đầu nghĩ đến chuyện làm lâu dài hơn. Lúc này, việc có pháp nhân riêng gần như là bước tiếp theo hợp lý.
Bạn sẽ dễ làm việc với đối tác hơn, chủ động hơn trong việc xây dựng hệ thống phân phối, và quan trọng là không còn phụ thuộc vào bên trung gian. Đây cũng là lúc nhiều doanh nghiệp chuyển từ “thử nghiệm” sang “đầu tư nghiêm túc”.
Ở chiều ngược lại, nếu bạn vẫn chưa chắc chắn về thị trường, hoặc đơn giản là muốn thử trước rồi mới tính tiếp, thì việc sử dụng dịch vụ đứng tên công bố sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.
Bạn có thể đưa sản phẩm vào thị trường, theo dõi phản hồi, điều chỉnh chiến lược, tất cả mà không cần gánh quá nhiều chi phí cố định. Với những doanh nghiệp vận hành từ xa, đây gần như là cách tiếp cận phổ biến nhất.
Cuối cùng, việc lựa chọn cách thực hiện công bố mỹ phẩm tại Việt Nam không nằm ở việc phương án nào “hay hơn”, mà nằm ở việc bạn đang ở giai đoạn nào. Đi nhanh hay đi chắc, mỗi hướng đều có lý do của nó.
Nếu bạn vẫn đang phân vân, Green NRJ có thể hỗ trợ bạn nhìn rõ từng lựa chọn dựa trên tình hình thực tế, thay vì chỉ đưa ra một phương án chung chung. Trao đổi trước một chút thường sẽ giúp bạn tiết kiệm được rất nhiều thời gian về sau.